Hexo

Hello các bạn, được hôm trăng thanh gió mát độ Deep lại tăng lên vài phần nên ngồi viết blog chơi. Bắt đầu nhé!

Tại sao chúng ta theo đuổi sự vượt trội

Một lý do lớn giải thích vì sao chúng ta theo đuổi sự vượt trội là để người khác tán thưởng. Khi là người đứng đầu trong lớp hoặc thắng một cuộc thi, mọi người xung quanh ta, cha mẹ ta, thầy cô ta, vân vân, họ đều thích ta hơn. Họ nói những câu như: cha mẹ rất tự hào về con, bạn giỏi v** , hoặc không hiểu sao bạn làm được vậy, con cái nhà ai mà tài năng quá.

Cho nên, được người khác ngưỡng mộ là một cảm giác rất tốt, và đó là lý do chúng ta theo đuổi sự vượt trội. Nhưng đó không phải là lý do duy nhất. Qua thời gian, chúng ta học cách tôn trọng bản thân mình hơn, và yêu mến bản thân mình hơn, khi chúng ta vượt trội so với người khác. Cho dù không có ai quanh ta vỗ lưng ta và chúc mừng ta, chúng ta vẫn cảm thấy vui khi chúng ta chiến thắng. Nói cách khác, việc sự tự tin của chúng ta bị giới hạn bởi mức độ tốt hơn hay tệ hơn khi so sánh với người khác là một lý do khác khiến chúng ta theo đuổi sự vượt trội.

Chúng ta đều thấy hạnh phúc khi chúng ta biết rằng chúng ta đang làm rất tốt một điều gì đó. Nhưng làm thế nào chúng ta biết được liệu chúng ta có đang làm tốt hay không? Một cách, là có lẽ đây là cách phổ biến nhất, là so sánh bản thân với người khác, và xem xem mình làm được tốt cỡ nào so với họ.

Ngoài ra khi chúng ta vượt trội, chúng ta cảm thấy mình có tự do hành xử theo ý muốn. Nghĩa là, chúng ta không thấy áp lực phải thay đổi hành vi và quyết định theo ý thích của người khác. Đó là lý do vì sao các sếp cảm thấy họ có tự do và độc lập hơn trong việc hành xử theo ý họ so với cấp dưới của họ.

Các bạn nghĩ sao? Khi bạn có mong muốn vượt trội mạnh mẽ, bạn sẽ tự nhiên so sánh và tranh đua với người khác. Đó là vì bạn không thể biết được bạn vượt trội hay thua kém họ trừ khi bạn so sánh mình với họ. Ví dụ như nếu bạn có nhu cầu trở thành một người quyến rũ rất mạnh mẽ, nghĩa là, bạn muốn vượt trội về mặt ngoại hình. Bạn sẽ phải kiểm tra xem người khác quyến rũ cỡ nào, để bạn biết bạn quyến rũ cỡ nào so với họ tương tự, nếu bạn có mong muốn mạnh mẽ trợ thành người giàu nhất thì bạn sẽ phải so sánh tiền của và vật chất của mình với những người khác.

Tuy nhiên, bất cứ khi nào bạn có xu hướng cạnh tranh ngoài phạm trù thể thao ra, là thứ chúng ta chơi cho vui, thì đó không phải là con đường dẫn đến hạnh phúc. Sẽ luôn luôn có người giỏi hơn ta, và việc cố gắng vượt trội hơn họ sẽ tách biệt bạn khỏi những người đó. Và được kết nối với những người khác là điều làm người ta hạnh phúc.

Một lý do khiến điều này gây hại cho hạnh phúc đó là vì nó đưa ta đến sự ghen tỵ và như các bạn có thể mường tượng ra được, ghen tỵ là một hung thủ giết chết hạnh phúc. Bạn không thể vừa ghen tỵ và vừa hạnh phúc cùng một lúc được.

Liệu bỏ đi nhu cầu vượt trội có khiến chúng ta trở thành người thất bại trong cuộc sống?

Nhiều người cho rằng chính mong muốn vượt trội, mong muốn trở thành người giỏi nhất đã chọn tiếp sức cho bản thân, giống như khích lệ và truyền năng lượng cho việc theo đuổi thành công. Right?

Đầu tiên hãy tưởng tượng rằng bạn đang ở phòng gym một mình, và các bạn cảm thấy mệt hơn bình thường khi đang tập. Có khả năng cao là bạn sẽ không ép mình làm hết hai hoặc ba hiệp cuối. Nhưng nếu trong phòng gym có đầy người và bạn có mong muốn trông hấp dẫn hơn họ thì có khả năng là bạn sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Nhưng nếu bạn không đang tập ở phòng gym thì sao? Mà bạn đang trình bày trước một cuộc họp quan trọng và các sếp thì đang trong tình trạng không mấy thân thiện, chẳng hạn như vậy. Liệu bạn có trình bày tốt hơn khi bạn có mong muốn trở thành người diễn thuyết giỏi nhất không?

Bạn thấy vấn đề chứ? Sự căng thẳng hay áp lực sinh ra từ mong muốn vượt trội làm mất một phần khả năng hoạt động của não bạn. Có thể nó sẽ giúp cho bạn tăng động lực làm việc nhưng sẽ làm giảm hiệu suất của các hoạt động ưu tiên tư duy và sáng tạo.

Nói cách khác, khi mục tiêu là khích lệ bạn làm điều gì đó, áp lực phải làm tốt có thể là điều tốt. Nó sẽ đốt lên một ngọn lửa sau mông bạn. Nhưng khi vấn đề là trong quá trình thực hiện công việc đó, bạn sẽ không làm tốt hơn khi đặt mình dưới áp lực là phải hơn người khác đâu

Nếu bạn có thể tìm được một cách khích lệ bản thân khác để làm việc, có lẽ bạn nên loại bỏ nhu cầu vượt trội đi. Vì nó không chỉ cản đường đến thành công của bạn và làm giảm hiệu suất những nhiệm vụ tư duy, nó còn làm giảm mức độ hạnh phúc của bạn

Bình luận và chia sẻ

Cúi mặt xuống, đối diện với những bước chân lầm lũi, ta cứ đi, cứ đi như kẻ mộng du trên đại lộ của những giấc mơ tan vỡ…. ♪

I walk a lonely road
The only one I that have ever known
Don’t know were it goes
But its home to me and I walk alone

I walk this empty street
On the Boulevard of broken dreams
Where the city sleeps
And I’m the only one and I walk alone

I walk alone
I walk alone
I walk alone
I walk a…

My shadows the only one that walks beside me
My shallow hearts the only thing that’s beating
Sometimes I wish someone out there will find me
Till then I walk alone

Ah-Ah Ah-Ah Ah-Ah Ahhh
Ah Ah-Ah Ah-Ah Ah-Ah

I’m walking down the line
That divides me somewhere in my mind
On the border line of the edge
And were I walk alone

Read between the lines of what’s
Fucked up and every things all right
Check my vital signs to know I’m still alive
And I walk alone

I walk alone
I walk alone
I walk alone
I walk a…

My shadows the only one that walks beside me
My shallow hearts the only thing that’s beating
Sometimes I wish someone out there will find me
Till then I walk alone

Ah-Ah Ah-Ah Ah-Ah Ahhh
Ah Ah-Ah Ah-Ah

I walk alone
I walk a…

I walk this empty street
On the Boulevard of broken dreams
Were the city sleeps
And I’m the only one and I walk a..

My shadows the only one that walks beside me
My shallow hearts the only thing that’s beating
Sometimes I wish someone out there will find me
Till then I’ll walk alone!


Bình luận và chia sẻ

Hexo

. . . Chúng ta học ngành này ngành kia theo sự thúc ép bố mẹ và những người xung quanh chỉ vì nó danh giá và nhiều tiền, mà chưa hề cân nhắc đến nhu cầu ngành nghề của chính bản thân mình.

Chúng ta đi chơi với bạn bè chỉ đơn giản là vì người ta rủ rê đi ngay và liền, mà chưa suy nghĩ xem mình muốn đạt được cái gì trong những mối quan hệ và muốn bạn bè mình biết điều gì.

Chúng ta lướt Internet hằng ngày chỉ đơn giản vì đó là một thói quen, mà chưa suy nghĩ hay để ý xem mình hay lên đó đọc cái gì nhất, để từ đó chọn lọc cái mà mình muốn xem.

Đời người cứ thế trôi ỡm ờ, lãng đãng như những chiếc lá lục bình hờ hững trôi trên sông. Trôi hoài trôi mãi mà chẳng biết trôi về đâu, chỉ biết để sông cuốn đi đâu thì cuốn…

Quá lâu rồi mới có dịp dừng chân tại một quán cà phê ven đường, vừa nhâm nhi cappuccino vừa ngắm nhìn dòng xe cộ lướt qua lướt lại như điện xẹt. Nói nghe có phần văn vẻ màu mè, chứ thật ra là đã có một cuộc hẹn tùy hứng với một người bạn từ trước đó. Chỉ là mãi chưa thấy bạn tới, cộng thêm bản tính ngồi không quá nhiều sẽ đâm ra làm nhiều chuyện nông nỗi, nên mới vừa nhâm nhi cà phê vừa viết mấy dòng linh tinh này để giết thời gian. Thỉnh thoảng không kìm được, vừa gõ lách cách vừa ngẩng lên ngước nhìn dòng xe cộ lướt qua lướt lại nhanh như điện xẹt.

Chỉ trong vòng vài phút, đã có thể chứng kiến cuộc sống hiện đại trước mắt xoay chuyển với một thứ tốc độ kinh khủng không kém gì dòng xe cộ đang hối hả ngoài kia!

Học sinh đi học từ sáng sớm cho đến chiều tối, về nhà chỉ kịp ăn cơm tắm rửa chút đỉnh rồi lại tiếp tục lao vào cuộc chiến sinh tử với con quái vật học hành, xong xuôi rồi mới đánh răng đi ngủ để dành sức cho một ngày học hành vất vả khác đang dí sát đít.

Những nhân viên công sở, đa phần họ cũng phải dậy sớm sửa sang các kiểu để đi làm. Có ngày thì làm đúng tám tiếng đồng hồ theo quy định. Có ngày thỉnh thoảng phải ở lại làm ca đêm đến tối mịt mới về. Về nhà chỉ kịp ăn uống tắm rửa, ở nhà giải trí lướt web được chút xíu rồi đi ngủ để sáng mai còn đi làm tiếp. Thậm chí đã ngồi ở nhà rồi cũng khó tránh khỏi việc bị sếp réo bất thình lình giữa đêm khuya.

Chúng ta cứ thế bị cuốn theo vòng xoáy cuồn cuộn của sự bận rộn, chìm nghỉm trong khối lượng khổng lồ công việc phải làm hằng ngày. Về được tới nhà cũng đã sức cùng lực kiệt, chẳng thiết tha làm cái gì khác ngoài việc nghỉ ngơi hồi sức. Mọi thứ cứ thế lặp đi lặp lại. Ngày qua tháng lại. Như những vòng tròn lẩn quẩn không có điểm dừng…


Bản thân thường có một thói quen là hay dành thời gian cho chính mình ít nhất là khoảng một tiếng, khi chỉ còn một mình vào lúc đêm khuya. Nghe có vẻ rất chi là ngớ ngẩn, nhưng khi nói chuyện với chính mình, đó chính là lúc bắt đầu tìm hiểu chính mình nhiều hơn sau một ngày mệt mỏi cuốn theo luồng xoáy học hành và công việc. Nghĩ về những điều mình đã và đang làm, những điều mình mong muốn, nhận thức được mình đang sống và nhìn thấy những thử thách chông gai đang chờ trước mắt. Dần dần nó đã trở thành một thói quen khó bỏ, dù cho có bận rộn bù đầu học hành và dạy thêm các kiểu đi chăng nữa.

Giống như khi chúng ta chạy xe ngoài đường vậy. Dù xe của bạn có động cơ hàng trăm đơn vị mã lực và tốc độ lên tới mấy trăm cây một giờ đi chăng nữa, xăng dầu trong xe vẫn là một thứ hữu hạn. Sớm hay muộn gì rồi cũng sẽ tới một lúc xe hết xăng, phải dừng lại tiếp thêm nhiên liệu rồi mới cho xe chạy tiếp được.

Có một sự thật là đa phần chúng ta thường không thể dừng lại – dù chỉ một chút, giữa cuộc sống bận rộn này mà không suy nghĩ xem tại sao mình lại có mặt ở đây và làm những công việc này. Chúng ta cứ thế cuốn đi theo những khối lượng công việc khác nhau, hết ngày này qua ngày khác mà không thể dừng lại để suy nghĩ xem những điều bản thân muốn đạt được là gì. Cứ thế mà cuốn theo vòng xoay cuộc đời một cách hờ hững.

Cách đây không lâu có tình cờ đọc được câu này trên một diễn đàn mạng nọ: “Mục đích bạn xuống Trái Đất để làm gì?” Nó cũng đã từng là một trào lưu rất nổi, đi đâu cũng thấy cư dân mạng lấy câu này ra trêu nhau cả tháng trời. Ban đầu bản thân cũng chỉ mới hiểu câu này theo ý nghĩa trêu ghẹo nhau cho vui, nhưng sau này ngẫm lại thấy nó cũng mang một ý nghĩa nghiêm túc nhất định – rằng mình muốn có những người bạn như thế nào, mình sẽ làm nghề gì, muốn ăn ngon mặc đẹp hay chỉ cần đủ ăn đủ mặc đã là hạnh phúc, gia đình mình sau này sẽ như thế nào,… và nhiều điều khác trong đời nữa.

Dù bạn đã từng suy nghĩ về câu trả lời hay chưa, ngay từ bây giờ hãy tự hỏi mình câu hỏi này thường xuyên. Có bận rộn học hành làm việc tới đâu đi nữa, mỗi ngày hãy chịu khó dừng lại, nghĩ về nó một chút. Mục đích đó nên là của riêng bản thân bạn, và cũng không nhất thiết là phải quá cầu kỳ chi li từng tí một. Chỉ cần nó có thể giúp bạn trở thành con người tốt nhất mà bạn có thể, và nên bắt đầu càng sớm càng tốt. Vì câu hỏi này không phải ngày một ngày hai mà có thể trả lời ngay, thậm chí nó có thể sẽ tiêu tốn cả một quãng đời. Mỗi con người lại có những mục tiêu khác nhau, không ai giống ai cả, và cũng không ai có thể tìm kiếm đáp án giùm cho bạn được. Chỉ chắc chắn là khi cái gì đó bên trong lồng ngực trái của bạn còn đập thình thịch, chắc chắn phải có một lý do nhất định nào đó để bạn còn sống được tới bây giờ. Đời vốn dĩ rất hiếm khi có cái gì gọi là ngẫu nhiên.

THĐP

Bình luận và chia sẻ

Hexo

You might be wondering whether work is really for you. You might have noticed that skilled people seem to have a special gift for the work. It comes easily and naturally to them, and though you love your work, you wonder if you are gifted enough to succeed as a another. Well, here is a little secret about gifts. There are two kinds. First, there is the innate gift of a given skill. This is the minor gift. If you have this gift, a skill such as game design, mathematics, or playing the piano comes naturally to you. You can do it easily, almost without thinking. But you don’t necessarily enjoy doing it. There are millions of people with minor gifts of all kinds, who, though skilled, never do anything great with their gifted skill, and this is because they lack the major gift. The major gift is love of the work. This might seem backward. How can love of using a skill be more important than the skill itself? It is for this simple reason: If you have the major gift, the love of your work, you will continue using whatever limited skills you have. And you will keep doing it. And your love for the work will shine through, infusing your work with an indescribable glow that only comes from the love of doing it. And through practice, your skills, like muscles, will grow and become more powerful, until eventually your skills will be as great, or greater than, those of someone who only has the minor gift. And people will say, “ Wow. That one is a truly gifted guy. ” They will think you have the minor gift, of course, but only you will know the secret source of your skill, which is the major gift: love of the work.

But maybe you aren’t sure if you have the major gift. You aren’t sure if you truly love your work. I have encountered many people who started just to see what it was like, only to find that to their surprise, they truly love the work. There is only one way to find out if you have the major gift. Start down the path, and see if it makes your heart sing :)

Art of Game Designer - Jesse Schell

Bình luận và chia sẻ

  • page 1 of 1
Ảnh tác giả

Mây và Bão

Chào mừng các bạn đến với Blog của mình. Chúc các bạn vui vẻ!


Android Developer


VietNam